Bà nội trợ lẳng lơ và cậu chủ mới biết nứng

Nam thì thầm:
“Em thích mà, bóp mạnh nữa đi,” ngón tay luồn qua mép quần, đút vào lồn, móc mạnh, “chụt chụt,” lồn ướt như mưa rào, co bóp ngón tay hắn. Nam đổi chỗ ngồi sát cô, vai kề vai, hơi thở phả mùi rượu, mở điện thoại bật clip:
“Nhìn em dâm thế này, rên dưới tay anh, Hoàng mà xem thì sao?” Thư cứng người, ly rượu sóng sánh, “Hắn lừa mình, mình không nên uống,” ngực căng như trái chín mọng muốn bung áo, núm vú cứng như hạt sỏi lồi qua vải, lồn ướt át như suối ngầm rỉ sau chiếc quần short. Áo thun rộng không áo lót ôm lấy ngực cô, núm vú in hằn mỗi khi cô cử động, quần lửng vải mềm bó sát đùi trắng nõn, tóc buộc cao lòa xòa vài sợi dính vào cổ ướt mồ hôi, cô trông vừa gợi cảm vừa tiều tụy sau những ngày giằng xé. Thư thả lỏng nhắm nghiền mắt tận hưởng cơn dục vọng âm ỉ như ngọn gió thổi qua nắng nhạt, gieo vào lòng cô nỗi bất an khó dứt, liệu lần tới cô sẽ chống lại hay ngã vào tay hắn, câu hỏi treo lơ lửng như bóng mây trên bầu trời mờ nhạt. Thư vội lau tay vào tạp dề sờn, nhấc máy, giọng anh vang qua loa…
“Vợ, con ở nhà ngoan không vợ? Aaa. Chiều đến, Thư đứng trước gương, mặc áo thun ôm sát ngực, núm vú ẩn hiện gợi cảm qua lớp vải mỏng, quần ngắn bó chặt đùi trắng nõn, tóc xõa mềm như suối chảy, son đỏ nhạt tô điểm khuôn mặt nhợt nhạt sau sinh, đôi mắt long lanh nhưng ánh lên nỗi bất an.